Kính dâng Hoà thượng với tất cả lòng thành và ngưỡng mộ!
Ngài viên tịch ngày 22 tháng 08 năm Bính Tuất-2006
Kính bạch chư tôn đức Ban Tang Lễ
Kính bạch chư tôn đức Môn Đồ Pháp Quyến
Nơi phương xa, chúng con thành kính phân ưu cùng chư tôn đức, về sự ra đi của Thiền sư Thích Mãn Giác. Sự mất mát lớn lao ngàn sau khó tìm lại được.
Đồng thời, chúng con cũng xin thành kính đốt nén hương lòng, nguyện cầu Giác linh Cố Hoà Thượng thuỳ từ chứng giám cho lòng thành của chúng con!
Kính bạch Giác linh Hoà Thượng,
Than ôi,
Trời Úc Châu đèn Thiền xao gió
Mây Mỹ Quốc trăng Giới lung lay
Tiếng thống thiết môn hạ bi ai
Khóc tiễn biệt ân sư đức độ!!
Kính nhớ Giác linh xưa,
Chốn Cố Đô tuỳ duyên tái hiện
Trong gia đình hạnh đức thuần lương
Nội-ngoại tổ tiên thâm hiểu Phật đường
Song thân liệt vị cũng nương cảnh Tịnh.
Năm lên mười cơ duyên đủ chín
Chốn Thiên Minh mối đạo quang minh
Bao tháng ngày cùng Thầy tổ, đệ huynh
Nuôi lý tưởng, độ sinh giải thoát!
Đến khi,
Tuổi mười sáu tuổi, làu thông kinh pháp
Sa Di, Thập giới phụng thờ
Huyền Không nhả ngọc cho thơ
Mãn Giác thong dong nấu sử.
Vượt ngoài bỉ thử, Chân như rực sáng Chân Tâm
Tuổi 20 thấu hiểu phù trầm, Chùa Báo Quốc, Nguyên Cao Tỳ Kheo Tăng tướng.
Kể từ đó,
Bước vân du càng thêm sáng tỏ
Chẳng quản nắng cháy, mưa phiền
Đêm ngày một dạ với bút nghiên
Học chữ “Truyền Đăng Tục Diệm”.
Xả thân chăm lo mối đạo
Không ngại giông bão, mưa sa
Tháng năm quyết chí liên kết Ta Bà
Song hành Trí-Bi tịnh lạc.
Vì vậy,
Trong cõi não phiền thập ác, chẳng vướng chút hồng trần
Sống giữa thời đại khó khăn, không tham lợi danh nhân ảnh.
Hết lòng vì đạo pháp tinh anh
Hy sinh giữa nhân gian uế trược
Vượt lên hơn được, thấu lẽ Thánh- Phàm
Trong vô thường sắc sắc, không không
Vẫn nhẹ gót viên thông giới đức.
Thật là:
Đức bủa muôn dân bớt khổ, tấm thân chẳng ngại gian nan;
Ân ban nhiếp chúng bình an, bản tánh thanh cao tao nhã.
Để rồi,
Trí Bát nhã vô biên “Không Bến Hạn”
Ánh tường vân diễm thế lung linh
“Hương Trần Gian” ngược gió độ sinh
“Mây Trắng Thong Dong” cất bước.
Biến “Không Gian Thành Chiếc Áo”
Mảnh phước điền hiện rõ dung nghi
Để “Phật Giáo Và Văn Hoá Việt Nam” đượm chất Liên Trì
“Bão Qua Cổng Chùa” cũng thành “Tứ Đế”.
Nhớ lúc sinh tiền,
Tinh tấn nghiên tầm giáo nghĩa,
Lão thông “Tư Tưởng A Tỳ Đàm”;
Chân thành sống cảnh “Bích Nham”
Nguyện đem “Pháp Bảo Đàn” soi sáng.
Từ bi “Nhân Bản”, có trong “Nhân Bản Phật Giáo” cao siêu;
Lý luận đủ điều, “Khảo Sát Môn Duy Thức Học”.
Chẳng màng khổ đau khó nhọc
Quyết đem “Đạo Đức Học Đông Phương”
Ươm mầm cho giới hương “Phật Học, Thiền Học, Thi Ca”
Trở thành vườn hoa “Đạo Phật Của Quần Chúng”.
Không ngại gian nguy khốn khó
“Tìm Hiểu Sáu Phái Triết Học Ấn Độ”
Bước lên đạo lộ Tám Nghành
Con đường thoát kiếp tử sanh
Vẫn từ “Đại Cương Đạo Đức Học Phật Giáo”.
Thôi thì,
Trọn kiếp thân không bì quyện
Kính thành nhìn “Đức Phật Ngồi Yên”
Ngàn đời tâm luôn xưng tán
Thiết tha hoằng hoá Đông Tây
Những mong đạo pháp sum vầy
Ước muốn quốc gia hưng hiển.
Vì vậy, sau khi hoàn tất bút nghiên
Trở về đất Việt tuỳ duyên gieo mầm.
Nhớ những lúc,
Văn Hoá Tổng Vụ Ban Trưởng
Ngày đêm soạn thảo, “Lịch Sử Triết Học Ấn Giáo”
Những mong thấu đáo ngọn ngành;
Nghĩa lý vi diệu cao thâm
Năm tháng đôi vai nặng gánh,“Thanh Niên Vụ Trưởng”
thẳng một trời xanh.
Nhờ vậy,
Bao hạnh đức sáng soi giác tánh
Nụ cười hiền cũng ánh đạo mầu
Tài cao trác tuyệt thâm thuý in sâu
Trí Đại Sĩ ban ơn mưa móc.
Để rồi,
“Phật Pháp Qua Nhận Thức Khoa Học” sớm được khai thông;
Phật Giáo Việt Nam vang đức từ phong khắp chốn.
Thế mới biết,
Một đời kinh thâm vạn thế, noi gương Thiện Thệ Thích Ca;
Một tiếng thức tỉnh ngàn nhà, học hạnh Thiền Sư Mãn Giác.
Trí Bát Nhã khắp trùm vũ trụ, “Vạn Hạnh, Kẻ Đi Qua Cầu Lịch Sử”;
Tâm Bồ Đề rộng mở thiên thu “Giá Trị Luân Thường Đạo Phật”.
Đạo phong cao chất ngất;
Đến đi dung nhiếp Tam Thừa.
Tuệ nghiệp soi khắp ngàn xưa;
“Phật Có Ngồi Yên” cũng đồng nhất thể.
Lòng con giờ này,
Tâm thành ngấn lệ
Chuông cũng lặng thinh
Núi sông dẫu có vô tình
Ngậm ngùi nuốt câu tử biệt.
Chư pháp lữ ngày nay thương tiếc
Bao môn đồ hiện kiếp không quên
Thân tứ đại thuận theo lẽ mất còn
Tâm chơn giác không bào mòn tánh thể.
Quả thật,
Cả đời phổ tế, bảy mươi tám năm công thành chứng đắc, bóng vô minh rẽ nẻo vô sinh;
Giờ phút đăng trình, năm mươi sáu mùa vui trong pháp lạp, không cô đơn cũng thành “Kẻ Lữ Hành Cô Độc”.
Nơi đây, chúng con,
Năm vóc đầu thành cúng dường Bồ tát
Ba nghiệp thanh tịnh đảnh lễ Giác linh
Cúi xin Ngài cất bước đăng trình
Tuỳ duyên ứng thân hoá độ!
Bởi vì đối với Người, hẳn còn nhớ rõ:
“Ta từ sanh tử về chơi
Ngồi trên chót đỉnh mỉm cười với trăng”
Còn con dệt khúc Thường hằng
Nhưng sao ánh mắt không ngăn lệ sầu.
Do vậy, giờ này,
Khắp nơi Việt-Mỹ-Úc-Âu
Đồng thanh dâng trọn ân sâu Đại thừa
Ngôn từ nói mấy cho vừa
Cuộc đời giáo hạnh ngàn xưa vẫn còn
Trăng sao dẫu có hao mòn
Lòng con vẫn một sắt son tôn thờ!!!
Nam Mô Chứng Minh Sư Bồ Tát Ma Ha Tát
Chùa Phật Đà, Úc Châu
Sáng ngày 16 tháng 10 năm 2006; Nhằm ngày 25 tháng 08 năm Bính Tuất
Hậu học Thích Thiện Hữu kính lễ!
Lưu ý: Những chữ được in đậm trong bài Điếu Văn này là những tác phẩm và một số chức vụ quan trọng của Cố Hoà Thượng khi Ngài còn sinh tiền